
Tròn 10 năm kể trong khoảng khi bác bỏ sĩ Nguyễn Hữu Trọng kết duyên với chị Đinh Thị Thoan, mọi tai tiếng, lời bàn ra, tán tham gia chỉ còn là quá khứ. Kết tinh ái tình của họ là hai bé nhỏ Kim Phúc (9 tuổi) và Hữu Đức (6 tuổi) xinh tươi và mưu trí.
Giây phút vui vẻ của người đại trượng phu 90 tuổi có hai con nhỏ xíu
Tổ ấm của họ nằm trên một quả đồi ở vùng núi Im Sơn (Ba Vì, Thủ đô). Ngày thường, ông Trọng nghiên cứu cây thuốc, đón tiếp người bệnh. Cuối tuần, ông có thể hát hò, tiếp rượu bạn thơ cả ngày. Đôi khi ông chở phi tần con đi các tỉnh chơi. Có những lúc, ông Trọng một bản thân mình phóng xe lên các vùng núi để tầm các cây thuốc hay... chậm tiến độ là cuộc sống của một người đã ở tuổi 89.
"Tôi từng bị đạn găm tham gia chân, từng phẫu thuật dạ dày... Sức khỏe của tôi đích thực không còn tốt như tôi biểu xuất hiện đâu, nhưng tôi luôn sống quên bệnh tật, tuổi tác, hận thù. Tôi luôn nghĩ bản thân mới 30 tuổi thôi", người đại trượng phu với khuôn mặt hồng hào nói.
![]() |
|
Hai nhỏ nhắn Kim Phúc và Hữu Đức được bố dạy đồng chí, hát, vẽ mỗi ngày. |
Trước khi nghỉ hưu, ông Trọng từng đảm nhiệm Trưởng ban quản lý tuyên truyền công nghệ công nghệ (thuộc Ủy ban Khoa học và Khoa học nhà nước), đa dạng năm làm thư ký cho giáo sư Tôn Thất Tùng và giáo sư Trong khoảng Giấy. Về hưu, ông chuyên tâm về tìm hiểu chữa bệnh trong khoảng cây thuốc nam.
Sự nghiệp, tài kinh doanh ở ông đặc sắc bao nhiêu thì cuộc sống riêng tư lại trắc trở bấy nhiêu. Ba cuộc hôn nhân của ông tuần tự đi vào ngõ cụt. Mối lương duyên "trời định" lần thứ tư sinh ra vào cuối năm 2004 khi ông được mời về Đại học Thái Nguyên nói chuyện. Tri thức uyên chưng, con người hào hoa, nhân hậu ở ông đã để lại tuyệt vời sâu đậm với cô sinh viên quê Phú Thọ, tên Thoan, ngay từ lần đầu gặp gỡ.
"Lúc thầy (ông Trọng) bắt tay ra về, tôi cảm kiếm được tay thầy rất mềm, rất ấm. Vốn chẳng phải người năng nổ nhưng không nắm bắt sao hôm đó tôi mạnh khỏe xin số của thầy", người đàn bà nay đã 37 tuổi, nhẹ cười, kể.
Ông Trọng thì nhớ, hoàn thành buổi thủ thỉ, đáng lý ông định tổng kết lại, nhưng nhìn thấy chị Thoan để ý lắng tai, ông đã đi thẳng về phía chị và "tức cảnh sinh tình" nói: "Đứng trước nhan sắc của nàng, thời gian sẽ đọng lại, tinh tú sẽ lu mờ, trái đất sẽ xong quay, mặt biển sẽ hoàn thành sóng và thần công lý sẽ tự bẻ gãy thanh gươm quỳ gối dưới chân em".
Sau khi ra trường, chị Thoan xin ông theo học nghề thuốc. Nhờ siêng năng và hết dạ vì nông trại thuốc, cô gái trẻ đã được ông Trọng tin cậy ủy quyền điều hành toàn thể nông trại sau một thời gian ngắn khiến việc. Thi thoảng cuối tuần ông mới kẹ thăm và đưa chị ra ngoài chạm mặt bằng hữu, ăn uống.
Tình cảm bỏ ra cho người nam nhi hơn tuổi cả phụ vương bản thân cứ càng ngày càng lớn trong chị Thoan. Một đợt lâu ông Trọng bận công chuyện không xịt thăm nông trại, nỗi nhớ cứ dày vò chị hôm mai, sau cùng chị quyết định sẽ "tỏ tình".
Giọng sang sảng, ông Trọng kể: "Cô ấy gọi cho tôi bảo 'Em đã thuộc hết thơ của thầy rồi. Hôm nào thầy xuống em có việc quan trọng muốn thưa'. Tôi nói 'Tôi chỉ đọc, chứ có chép lại đâu mà em thuộc được'. Rồi cô ấy đáp: "Em nghe qua đã nhớ rồi'".
Ngày hôm sau ông Trọng tới, bất thần nhưng vui vẻ khi được tỏ tình. Ông bàn tính luôn với chị chuyện khiến cho đám cưới. Dĩ nhiên mối tình "đũa lệch" của họ bị mái nhà nhà gái kịch liệt phản đối.
"Tôi vật nài bố gặp mặt mặt anh ấy. Sau nhiều lần, bố tôi đành chấp thuận có một buổi công bố", chị Thoan kể.
Ngày dẫn về ra mắt, chị Thoan bị cả 13 anh chị, dâu rể trong nhà mắng. Người nào cũng nói chị "Lấy về làm cho bố à". Nhưng ngược lại, bố mẹ chị thấy được con người nhân hậu, tử tế của ông Trọng và cảm chiếm được con gái yêu người con trai này chứ không vì lý do nào khác.
Lễ cưới của họ được doanh nghiệp vào giữa năm 2007, hấp dẫn hầu hết người hiếu kỳ đến từ khắp nơi. Đôi cung phi chồng đã mặc áo cưới, mở tiệc đón khách suốt 28 ngày.
![]() |
|
Ông Trọng và hậu phi nhiều lần cho các con đi chơi. |
Vừa tiếp chuyện, ông Trọng vừa đón khách, ký hồ sơ cho nhân công. Với hậu phi hay với người nào, ông cũng xưng "tôi - em". Chị Thoan thì vẫn quen miệng gọi "thầy - em", hi hữu mới "anh - em" như những cặp thê thiếp chồng khác.
Nhấp một ngụm trà được pha từ dòng nước khoáng sạch sẽ và những cây thuốc trồng được, ông chia sẻ tiếp, ông xác định cưới bà xã về là phải tạo lập một gia đình đích thực, phải cho hoàng hậu cơ hội được làm cho mẹ. Sau hơn một năm cưới, họ sinh được một nhỏ dại gái. Ba năm sau, họ lại chào đón đứa con thứ nhị.
Kể về lần sinh đó, chị cười ngượng ngập. Chị tham gia Bệnh viện Sơn Tây nhưng chuyển dạ 2 ngày vẫn chưa sinh. Chồng năng dìu chị đi dạo, ngày ba lần ra cổng viện tậu đồ ăn, khiến người xung quanh khách hàng nào cũng chú ý.
Tới lúc chị tham gia phòng mổ, trước khu mổ có rất đông bệnh nhân, người nhà bệnh nhân, kể cả các y bác bỏ sĩ hiếu kỳ đứng xem. Chị sinh xong, bác sĩ đưa nhỏ bé cho ông Trọng bế về phòng. Tiếp đó, lại yêu cầu ông bế vợ.
"Chưng sĩ không bảo hộ lý bế tôi hay cho lên cáng lại bảo chồng tôi. Lúc đó tôi sợ lắm, vừa sinh xong xuôi vẫn khoảng 55 kg, nghĩ thầm sao anh ấy bế nổi. Anh ấy nhìn tôi giao ước tôi chỉ cần bám chắc thì sẽ bế được. Tôi khiến như lời anh ấy bảo, được bế đi khoảng 300 m, qua nhị khúc cua. Bao quanh bên tuyến đường, đằng trước, đằng sau công chúng túm tụm nhìn. Tổng cộng phải có khoảng đến 600 người theo dõi ca mổ lần đó của tôi", chị nhớ lại.
Từ ngày có thêm hai con, chị Thoan cảm nhận người xung quanh có thiện cảm hơn với mái nhà họ. Ở quê, anh em, họ hàng đều rất quý ông Trọng. Mỗi khi họ ra đường, đại chúng chỉ thấy lạ, chứ không còn chế nhạo nữa.
![]() |
|
Hơn 10 năm hôn nhân với nhì đứa trẻ xinh tươi, lanh lợi, chị Thoan vẫn giản dị đi bên ông Trọng, là người phi tần, người trợ lý đắc lực cùng ông phân tích y khoa. |
Hàng ngày, ngoài phụ giúp chồng công tác, chị Thoan còn rất lưu ý chú tâm sức khỏe của chồng. Chị cũng luôn chủ động giữ không khí mái ấm vui lòng. "Muốn anh ấy sống lâu với ba mẹ con thì chẳng thể để anh ấy phải suy nghĩ, buồn bực hay tức giận chuyện gì", chị giãi tỏ. Thông thuộc nhiều nhạc cụ, chuyên nghiệp thơ ca, hội họa và chụp ảnh, nên có nhẽ bởi vậy nhì con rất bám ông Trọng. Sau bữa cơm tối hàng ngày, nhị ốm Phúc và Đức thay phiên nhau đứa bóp vai, đứa bóp chân cho bố, rồi đòi bố kể chuyện, dạy đồng đội, dạy vẽ.
"Cuộc sống của chúng tôi như bao gia đình khác thôi. Các con kính yêu bố mẹ và rất nắm bắt chuyện", ông cười vui vẻ.
Phan Dương
Đọc thêm: váy ngủ gợi cảm



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét