Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

10 năm lột xác từ người lao động đến trưởng phòng lương hơn 30 triệu đồng - VnExpress

Bạn đọc Bruce Nguyen chia sẻ với sinh viên mới ra trường trải nghiệm vượt lên nỗi tuyệt vọng thất nghiệp, bí quyết tìm được chỗ đứng trong xã hội.

Tôi thấy đau lòng khi đọc báo vừa qua thấy một chàng trai tự tử do thất nghiệp 4 năm. Nhớ tới 10 năm trước, tôi trải đời qua những ngày tháng tăm tối, bi tráng nhất cuộc đời.

Bây chừ sau 10 năm lăn lội, tôi lên được địa điểm trưởng phòng một tập đoàn lớn của Hàn Quốc với thu nhập trên 30 triệu một 04 tuần. Nhớ lại những năm bốn tuần đã qua, tôi muốn san sớt bài học mà chính thế cục tôi trải qua, mong người mua trẻ có thể tìm hiểu, đừng khách hàng nào khù khờ mà xong xuôi thế cuộc như bạn trai kia. 

Thất nghiệp và buông xuôi

Năm 2007, tôi ra trường cử nhân hóa của một trường đại học với tấm bằng khá, chỉ mong ra trường có một chân trong phòng thí nghiệm kiếm 04 tuần 3-4 triệu đồng là vui vẻ lắm rồi. Hồi tôi đi học, bác mẹ làm nông, bán hết trâu lợn cũng chỉ có thể gửi cho tôi được 400-500 nghìn đồng một tháng. Tôi đi làm cho đủ thứ nghề cùng đám bạn như phụ hồ, sơn nước, dạy kèm, khiến bầu đất trồng cây để vượt lên 4 năm đại học, cứ nghĩ tốt nghiệp rồi sẽ ổn. Nhưng khi ra trường tôi mới nhân thức được cái giá để có một công việc, một chỗ đứng ko phải đơn giản.

Tôi nộp đơn hàng chục tổ chức kinh doanh rồi ở phòng trọ chờ dài cổ lỗ mà không một tổ chức kinh doanh nào gọi. Chiếc xe máy cà tàng của Trung Quốc uống xăng phổ biến quá tới mức tôi không có tiền đổ xăng, phải đạp xe trong khoảng tổ chức kinh doanh này đến tổ chức kinh doanh khác, từ khu công nghệ này đến khu công nghiệp khác mà chẳng mua được việc.

Đi phỏng vấn thì tiếng Anh sơ cấp không nghe nói được, lại chất giọng miền Trung nặng nữa nên nói không bạn nào nghe. Tôi chẳng trúng được công ty nào cả sau đúng 6 tháng thất nghiệp, ở nhà mượn tiền chị gái sống qua ngày và đành bằng lòng đi làm công nhân.

Từ một chàng sinh viên cao 1,7m, nặng 65 kg mà đi làm tôi suy sụp ý thức tới mức chỉ có 53 cân. Tôi đã sống trong sự bế tắc tột cùng khi một năm đầu tốt nghiệp phải làm công nhân cùng với đồng nghiệp chỉ học hết lớp 5-6. Họ nói học đại học cũng vứt, cha mẹ tôi 4 năm tự hào bao lăm thì càng bi tráng cho tôi bấy nhiêu. Sau cuối tôi nhỏ.

Mẹ tôi trong khoảng quê tham gia ôm tôi khóc. Tôi đã khóc rất nhiều khi 16 niên học hành nhiều năm kinh nghiệm giang nhưng phải chịu cảnh đi làm mướn nhân, thật tủi nhục cho bản thân và mái ấm, dòng họ. Tôi suy sụp tới mức phải đi truyền nước, được mẹ đưa về quê chăm nom mấy bữa.

Không chịu được cảnh ở quê dị nghị lấy bằng đại học cũng bỏ trên lưng trâu, có những lúc tôi tính tậu thuốc ngủ uống để quên đi sự muốn bỏ cuộc. Nhưng rồi nghĩ đến phụ vương mẹ, tôi lại hành lí tham gia Bình Dương trong nước mắt.

Làm cho lại từ đầu

Tôi vẫn sống chung với anh chị và lại đi xin việc. Hên tôi được nhận tham gia làm cho giữ vững chất lượng (quality control - QC) cho một tổ chức kinh doanh Đài Loan sản xuất gỗ, công tác chẳng can hệ gì tới ngành nghề hóa của tôi. Nhưng rút kinh nghiệm vì những bốn tuần ngày thất nghiệp chán nản, lần này bằng mọi giá tôi ráng khiến, dù cho ông chủ Đài Loan suốt ngày la quát. Tính ngang và nóng như lửa, nhưng tôi coi như điếc.

Ngày tôi tiếp xúc với người Trung Quốc phổ thông, đêm đến tôi đi học thêm tiếng Trung. Sau 6 04 tuần tôi đã có thể giao thiệp được với người Hoa. Và tôi đi phỏng vấn ở hội chợ việc làm. Vì có thể giao thiệp sơ sơ cả tiếng Anh và tiếng Trung nên tôi được một công ty tận Đồng Nai kiếm được về làm cho QC. Lại QC, nhưng tôi vẫn nỗ lực bỏ cái công ti có ông chủ hay la mắng.

Lên Đồng Nai tôi chẳng quen biết người nào cả. Tôi chuyên cần và cố gắng hết bản thân trong công việc, sau hơn một năm được cất nhắc làm tổ trưởng, cái chức danh quèn mà những người khác đi Đài Loan vài năm về đã được khiến. Tôi vẫn gắng khiến 3 năm để lo cho đứa con nhỏ bé đầu lòng khi hậu phi chưa đi khiến. Công tác vất vả đã khiến cho tôi gầy còm không lên nổi 55 kg, nhìn cái điệu bộ chán đời đó tôi thiếu tự tín vô cùng.

10-nam-lot-xac-tu-cong-nhan-den-truong-phong-luong-hon-30-trieu-dong

Đổi mới suy nghĩ về công tác 

Tôi lại khởi đầu đi kiếm việc, lên mạng, đọc báo, chiều tối đi khắp các khu công nghệ xem chỗ nào tuyển là cân nhắc nộp đơn. Với tổ chức kinh doanh hiện thời, lúc đầu tôi chỉ tuyển tham gia vị trí viên chức quản lý, điều hành mấy chục người. Tôi mở màn nhận thấy bạn dạng năng mình đã bị che mờ hơn 4 năm qua, nay là cơ hội để phát huy hết. Tôi đã khiến khôn cùng, chịu mọi sức ép trong khoảng phổ thông phía, lăn lội trong công việc. Sau 6 năm tôi đã được thăng chức 3 lần và tới bữa nay tôi đã là trưởng phòng của một công ty lớn của Hàn Quốc.

Tôi có một mái ấm ấm cúng, có một số của nả nhất định và cần thiết nhất là tôi đã có thương hiệu cũng như tri thức về nghề quản lý. Có lẽ tôi chẳng còn nhớ cái bằng cử nhân hóa học nữa rồi. Tôi đã mập hơn 20 kg so với trước, đã học lên C.E.O cũng như có thể nói được cả tiếng Anh và tiếng Trung. Tôi sẽ viết tiếp thế cục của bản thân bằng sự cố gắng của chính tôi và đặt những tiêu chí cao hơn bằng việc học thêm trên mạng, đọc sách và học trong khoảng những ông sếp của tôi.

Tương tự sau 10 năm, tức hơn 3650 ngày từ một công nhân, tôi mới có thể làm được vị trí trưởng phòng, một chặng tuyến phố dài đầy hắc búa, nhiều thất bại hơn chiến thắng. Tôi ngẫm ra rằng những bài học cho mình, đó là:

1. Tôi không có chỉ tiêu rõ ràng, chẳng nhân thức sau này chính mình sẽ khiến cho nghề gì.

2. Tôi đã thiếu niềm tin tham gia tương lai.

3. Tôi không có xác định phương hướng. Những năm 04 tuần tủi hổ, khổ cực tôi đã thiếu sự định hướng, thiếu người xác định phương hướng sẽ trở về đâu, làm gì, cần những gì.

4. Tôi đã luôn suy nghĩ thụ động, không nghĩ tới những năm sau sẽ làm cho gì, lúc nào cứ điệp khúc đi làm thuê cho người nước ngoài, nghĩ tới bằng hữu đi dạy học tôi lại càng tủi.

5. Tôi không yêu công việc. Những năm 04 tuần đi làm tôi chỉ làm cho sơ sài, không nghĩ nó là công việc dài lâu, khiến vô nghĩa vụ, làm không hết bản thân.

6. Xây đắp mối quan hệ kém. Tôi từng cảm thấy thật tức cười khi một cử nhân như tôi lại đi chơi với những người ít học. Tôi tự phụ, tự ti và thỉnh thoảng bất mãn nên chẳng bao giờ nghĩ sẽ xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với cấp trên, đồng nghiệp…

7. Tôi đã không có một kế hoạch gì cho thế cuộc, cứ để cho tự trôi. Tôi đã không nhân thức chính mình cần sẵn sàng, thiếu những gì, cứ nghĩ lẩn quẩn trong đầu.

8. Tôi đã không chịu học, không bỏ ra thời gian cho học ngoại ngữ, cho đọc sách mà chủ công đi chơi, đi nhậu với bằng hữu, dành thời gian cho các việc vô bổ quá phổ thông.

Và còn đa dạng bài học cho bản thân nữa tôi không nói hết được. Dù bây giờ so với những người thành đạt phong phú thì tôi chẳng là gì, nhưng nghĩ lại so với mình 10 năm trước thì tôi không dám ước.

Hy vọng khách hàng học sinh mới tốt nghiệp hãy lấy bài học của tôi khiến cho gương để có sự sẵn sàng tốt hơn cho cuộc đời bản thân mình, có thể rút ngắn thời điểm dẫn tới thành công của bản thân mình và chinh phục những thách thức trong thế cục.

Tôi nhiều lúc vẫn nghe bài hát “Trục đường đến ngày quang vinh”, vẫn đang có những dự kiến cho 10 năm tiếp theo và cả thế cục.

Chúc người dùng trẻ sẽ mua được con đường đi của mình, con đường ấy ngay dưới chân người dùng đó.

Bruce Nguyen


Tham khảo thêm: váy ngủ gợi cảm đà nẵng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét