Chiều 3/1, Lê Uyên gặp gỡ báo chí để trình bày liveshow Dạ khúc cho người thương tham gia tối 4/1 tại Thủ đô. Chị diện quần "alibaba", áo dài tay đen và đeo vòng nhiều tầng. Khi được ca ngợi trẻ hơn tuổi, ca sĩ sinh năm 1952 cười: "Nhạc của chồng tôi vốn viết về ái tình. Người toàn hát nhạc anh Phương như tôi lúc nào cũng phơi tếch là điều dễ nắm bắt".
Trong cuộc chuyện trò đầu năm, nữ ca sĩ trải lòng về đêm nhạc sắp đến và mối tình đẹp của chị với đấng phu quân quá cố.
- Vì sao chị chọn bài hát "Dạ khúc cho ý trung nhân" của nhạc sĩ Lê Uyên Phương để đặt tên cho đêm nhạc mới?
- Tên bài hát thể hiện hết tình ái giữa tôi và chồng. Chúng tôi luôn xem nhau là người yêu. Tôi và anh Phương đã gắn bó với nhau quá lâu, yêu nhau tới cùng tận, không thể yêu hơn được nữa. Thậm chí, tôi nghĩ việc tôi có thể làm cho duy nhất và tốt nhất trên đời này là yêu anh Phương. Có người từng hỏi nếu Lê Uyên Phương chết, tôi tính sao. Tôi đã giải đáp không cần suy nghĩ: "Tuy nhiên tôi sẽ chết theo. Anh ấy mà chết rồi thì tôi sống sao".
Sau khi anh Phương mất năm 1999, tôi không thấy có một nguồn vui nào để bám víu. Trước kia, tôi được chồng chỉ dẫn, làm hộ cho bao lăm thứ thì tới khi đó, tôi đột như một đứa trẻ phải tự học lại cách bò, đi đứng, ăn nói...
Có nhiều nam ca sĩ cùng thời từng ngỏ lời thay thế anh Phương để hát với tôi trên sân khấu nhưng tôi chối từ. Tôi chỉ biểu diễn cùng đồng nghiệp nữ. Khánh Ly từng ca ngợi tôi hát nhạc Trịnh hay nhưng tôi vẫn trung thành với sáng tác của anh Phương. Chương trình nào cần tiết mục để thêm đa dạng, tôi mới nhận lời hát sáng tác của người khác, với yếu tố kiện nó phải thật khó, chả hạn vài bài hát của Phạm Duy.
|
Ở tuổi ngoài 60, ca sĩ Lê Uyên giữ phong cách hiện đại. Ảnh: Tùng Trương. |
- Trong những ngày tháng vượt qua nỗi đau mất chồng, yếu tố gì in đậm trong tâm não chị nhất?
- Tôi phải trải qua bảy năm cực khổ tới đáng sợ. Suốt thời điểm đó, tôi từng ba lần uống thuốc ngủ trầm mình. Lần trước tiên là vào năm 1999, sau khi ông thị trấn tôi mất được 49 ngày. Tuy thế, con gái nằm ngủ cùng phát hiện nên đưa ngay tham gia viện để cấp cứu. Lần thứ nhị là hai năm sau đó, tôi thấy cuộc sống không có gì vui, mở mắt ra chỉ thấy bi ai và nhớ. Tôi đã tự nhủ phải sẵn sàng cho việc ra đi của chính mình một phương pháp chu đáo hơn lần đầu. Tính toán kỹ càng là thế nhưng tôi vẫn được người thân phát hiện và kịp thời cứu chữa.
Đến lần thứ ba, khi đã chuẩn bị thuốc ngủ với liều cao hơn, tính toán thời gian ra đi kỹ càng hơn, tôi vừa định đưa lên miệng uống thì có người bạn gọi điện đến khuyên can. Tôi tin chính anh Phương ở thế giới bên kia đã "nhắn nhủ" người đó nói chuyện với tôi. Sau khi nghe những lời tâm tư ấy, tôi tức thì ném luôn 20 viên thuốc ngủ vào sọt rác và quyết định đứng lên. Từ một người không bao giờ kiếm được lời trình diễn cho sân khấu nào sau khi chồng mất, tôi sẵn sàng kiếm được bất kỳ lời mời nào.
*Audio: Lê Uyên kể lý do thay đổi nhu cầu tự tận
- Năm 1984 - 1985, có tin đồn chị và nhạc sĩ Lê Uyên Phương tuyến đường ai nấy đi. Thực hư chuyện này ra sao?
- Không bao giờ có chuyện đó. Tin đồn nảy xảy tới sau khi tôi vô tình bị trúng đạn trong khoảng một cuộc chiến súng của dân du đãng trước quán cà phê của chính mình. Vết thương lúc ấy rất nặng. Tôi phải mất bốn năm để phục hồi. Truyền thông ở hải ngoại khi ấy tô vẽ rằng hôn nhân của tôi và chồng sứt mẻ. Có hoàn toản bằng cớ trong tay nhưng không được thân oan, tôi rất phản ứng, chỉ có thể nói được với anh Phương. Chồng tôi khi ấy đã can ngăn: "Cứ im thin thít là tốt nhất bởi chính mình chẳng thể phân bua hết với dân chúng".
ngừng thi côngĐây là cũng giai đoạn khuất tất trong cuộc thế tôi. Khi bị thương và nhập viện, tôi đã phải truyền 12 bịch máu lớn. Nếu viên đạn chỉ cần xê dịch một số cm, tôi có thể bị liệt một chân hoặc liệt nửa người cả đời. Suốt sáu 04 tuần, tôi phải "đeo" ruột ở bên ngoài để vết thương lành hẳn rồi mới nhét lại được vào trong thân thể.
|
Ca sĩ Lê Uyên và chồng - nhạc sĩ Lê Uyên Phương. |
- Khi nhắc về ái tình một thuở với chồng, chị nhớ điều gì nhất?
- Tôi và anh Phương đều là ngành ngọn của nhau. Hồi còn ở Đà Lạt, nhà tôi bí quyết nơi anh Phương sống chỉ một căn. Ngày ấy, tôi được phổ biến chàng thanh niên theo đuổi. Anh Phương thì hơn tôi 11 tuổi, hồi đó trông... xấu lắm nhưng có ánh mắt xinh đẹp kinh khủng (cười). Tôi biết anh vì cứ thấy có một người đàn ông đứng ở gốc mít nhà bên hay ngắm trộm mình.
Có lần, tôi mặc áo dài hoa điệu đà đi lên thị trấn chơi thì thấy anh ngồi trên một hòn đá trước nhà, trông như đang ngóng trông bạn nào. Thấy tôi đến gần, anh cất lời: "Chào cô". Tim tôi như rớt ra ngoài, chân không bước nổi. Sau này, tôi mới biết hóa ra anh chờ bản thân và muốn lấy cớ để khiến cho quen.
Trong cuộc hứa hẹn hò đầu tiên, khi chỉ là cô nữ sinh 15 tuổi được mái nhà gửi lên Đà Lạt để đi học, tôi đã quyết định anh Phương là người đàn ông của thế cục bản thân mình. Tôi vẫn nhớ tối hôm đó, ông thị trấn đưa tôi đi nghe nhạc và trình diễn ca khúc Con thuyền không bến bằng violin để tặng bản thân mình. Trời nóng, anh phải quay lưng cởi áo để tiện thể chơi bè phái. Tôi nhận thấy chiếc quần của nhân loại bé bỏng gò, nhỏ nhắn ấy có nhì miếng vá to như nhị bàn tay, chằng chịt như mạng nhện. Tôi đã tự biết: "Trời ơi, chính mình phải yêu người này. Mình đẹp, là con nhà giàu nhưng lại bất tài còn anh ấy nghèo, xấu nhưng thật tài năng".
|
Giây phút ngọt ngào của phi tần chồng nhạc sĩ Lê Uyên Phương và Lê Uyên khi xưa. |
- Âm nhạc Lê Uyên Phương biểu lộ sự mãnh liệt, chất bất tỉnh của những tâm hồn say men ái tình. Trong đời thực, sự dữ dội trong tình ái của anh chị thể xuất hiện sao?
- Ngày còn bị bố mẹ cấm đoán, tôi từng phải uống thuốc ngủ và rạch tay để dọa bắt nạt, tạo áp lực. Lúc ấy, tôi chẳng nghĩ gì sâu xa, chỉ nhân thức mình phải sống hết bản thân mình cho anh Phương. Cắt tay đau thật đấy nhưng cũng vui sướng, bởi sau đó chúng tôi sẽ có nhau. Dù thế, sau đó, tôi vẫn bị mái nhà nghiêm cấm. Tôi đã phải sắm đủ mọi phương pháp để được gặp người bản thân mình yêu.
Về phần Lê Uyên Phương, mỗi lần trong khoảng Đà Lạt về Sài Gòn thăm tôi, anh đều phải xin ứng trước lương dạy nhạc để tìm vé tàu. Mọi thứ diễn ra cũng rất chóng vánh, chỉ một ngày một đêm. Hai đứa nhớ tiếc thời điểm đến nỗi không dám ăn uống đa dạng, phải hứa luôn ở ga tàu để anh một thể về Đà Lạt. Ngồi trên ghế băng, chúng tôi chẳng nói gì, chỉ cầm tay rồi nhìn mặt nhau. Thế là đủ vui, đủ sướng.
Có thể bạn quan tâm: váy ngủ gợi cảm tphcm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét