Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

Chồng quá hiếu thảo làm tôi gặp mặt phổ quát gian khổ trong khoảng lúc cưới - VnExpress

Chồng tôi không đáng bị sỉ nhục phổ thông như vậy, chỉ vì anh quá hiếu hạnh, quá thương cha mẹ mà thôi. Mong mọi người hãy đọc câu chuyện của tôi, đọc từ đầu đến cuối để nắm bắt cho anh ấy. Tôi lấy chồng năm 28 tuổi. Chồng bằng tuổi tôi, học bình thường một trường đại học. Trong thời gian yêu nhau, tôi kiếm được thấy anh là một người tốt bụng, luôn nhiệt liệt giúp sức người khác, lúc nào cũng nữ tính, không hút thuốc, không rượu chè, gái gú. Khi tôi giận, anh luôn bớt lời và dỗ ngon dỗ ngọt. Anh em cũng nói anh rất khả quan. Tôi có về nhà anh chơi một vài lần (không ở lại qua đêm dù nhà xa). Khác biệt tôi rất thân với các cháu - con anh chồng ngay trong khoảng lần đầu gặp mặt mặt. Có nhẽ vì tính tôi đơn giản, vui mắt nên dễ hoà đồng với các cháu.

Trước khi chạm chán tôi, anh có đi tu nghiệp sinh theo cơ chế vừa học vừa làm 3 năm. Trong thời điểm này anh gửi hết lương lậu về cho cha mẹ. Sau đó, bố anh bị bệnh, phải giải phẫu và yếu tố trị vĩnh viễn, số tiền lên đến hàng trăm triệu. Nghe tin bố nhập viện, anh thôi việc bên đó và về vn để chăm nom ông. Khi bố khoẻ hơn, anh xin khiến cho việc văn phòng ở một tổ chức kinh doanh trả lời. Công việc anh phải đi công việc dài ngày nhiều lần nhưng lương chỉ được 4-5 triệu/tháng.

Nghe những nhân tố anh kể và chứng kiến cách thức anh đối xử với quần chúng, tôi rất thương và quyết định lấy anh khiến chồng. Nghĩ rằng dù có gian khổ thì hai phi tần chồng cùng nhau cố gắng là sẽ tốt lên, nhưng lấy về rồi tôi mới nhân thức, chồng quá hiếu hạnh, quá nghe lời cha mẹ, khiến việc gì anh cũng hỏi quan điểm ba má và răm rắp nghe theo, chưa bao giờ anh cãi lại quan niệm của bác mẹ. Thậm chí bà xã có bị nạt anh cũng không đỡ lời và bảo tôi phải xin lỗi. Hậu phi sai chứ bác mẹ không bao giờ sai. Lúc mới cưới, ông nội bảo thêm tôi là thêm một "tứ hành xung" trong nhà, vậy mà anh cũng chẳng nói gì. Trong nhà, anh ko phải có chút chính kiến nào, bạn nào nói gì anh cũng im lặng và bảo tôi phải im lặng theo. Những ngày ở nhà chồng không đi làm, nghe bố chồng chửi chồng tôi là đồ ăn bám, đồ ngu, đồ không biết làm cho ăn... mà tủi vô cùng, cứ như mình đang bị chửi vậy. Với mái nhà, việc tôi ở nhà chăm cháu là lẽ tuy nhiên, một vài việc cỏn con đó không đáng kể công.

Sau gần một năm sống thông thường, chúng tôi tách ra ở riêng - khi đó tôi đang mang bầu 4 04 tuần. Tôi có một thắc bận bịu, ba năm đi tu nghiệp sinh cùng những năm làm cho việc ở vietnam anh bảo nhận phần nhiều tiền, toàn thể đều gửi về cho cha mẹ, thế mà đến giờ toàn bộ số tiền mượn học sinh cho anh học đại học vẫn chưa trả hết (theo như mẹ anh nói). Tôi không biết nhà anh vay bao nhiêu mà tới giờ vẫn chưa trả đủ. Cũng vì thế tôi không hỏi lương thuởng của chồng vì biết anh còn chẳng đủ tiêu, lại phải trả nợ, tôi tự lo cho mình chính mình. Mặc dù bán hàng trực tuyến không lãi rộng rãi nhưng tôi cũng đủ thanh toán tiền nhà, điện nước, thưởng thức khi nhị hậu phi chồng ở trọ, buôn bán đồ sử dụng, sữa bỉm cho bé. Kể cả khi con bé dại nằm viện cũng là tiền tôi bỏ ra (nhà ngoại có giúp một phần). Tôi không trách vì nhân thức anh cũng bí bách, muốn thoát ra khỏi cảnh lương không đủ sống và bị khinh thường này. Rồi gần cuối năm 2016, anh quyết định đi xuất khẩu công huân Nhật (giữa năm 2017 sẽ đi).

Kể từ khi tôi mang bầu, gia đình chồng gặp gỡ phổ biến nhân tố rủi ro: Bị mất tiền (ông nghi tôi lấy), mẹ chồng bị đau xương khớp (trước kia bà cũng bị rồi), công việc của anh chị chồng không thuận lợi... và bố chồng bảo số đông là do thê thiếp chồng tôi có bầu và sinh con trong năm con Khỉ, là "tứ hành xung" trong nhà. Trong mâm cơm cuối năm, tôi ngồi ấp ủ con nhỏ trong lòng, nghe câu đó mà nước mắt nuốt tham gia trong, chỉ vì ngày tết vui mừng cho mái ấm mà tôi im lặng. Khi tôi phàn nàn với chồng việc này, anh hướng dẫn: "Kệ ông nội. Con bản thân mình chính mình nuôi. Đừng nhọc lòng".

Sau hôm đó, ông bà có nói tôi để ốm ở lại cho ông bà chăm, còn tôi cứ việc đi làm cho, tối về đón con nhưng tôi không muốn. Tôi đã bàn với ông bà nội sẽ đưa con xuống đô thị cùng tôi bán buôn, tí hon lớn sẽ cho học tại đây luôn, cuối tuần sẽ về chơi với ông bà. Tất nhiên nhà chồng có giỗ chạp, công chuyện thì tôi vẫn về như trước kia. Nhà ngoại tôi ở trung tâm thành phố, dù không phong phú gì nhưng địa điểm lại cực kỳ dễ ợt. Vườn trẻ, trường cấp 1-3, chợ, tạp hóa, bệnh viện, ngân hàng, tiệm tạm hóa, trên hè phố, ở dọc đường... đều chỉ cách nhà tôi 1-2 km, thậm chí có thể đi bộ đến nơi, thực sự quá dễ dàng cho con tôi phát triển tốt.

Vậy mà chồng tôi không đồng ý, anh khăng khăng bảo tôi phải dọn về quận sống cùng ông bà nội, cháu phải để nhà nội nuôi. Khi con lớn sẽ cho nhỏ tuổi học ở đây để ông bà đón đưa. Anh bảo tôi không hiểu cho anh, rằng tôi xuống nhà ngoại là để lẩn tránh nhiệm vụ chăm bẵm mẹ chồng, rồi nói tôi không nắm bắt chuyện, không nhân thức cách khiến cho dâu, bà ngoại không dạy bảo tôi tử tế... Tôi đã phân tích thiệt hơn cho anh, về quê khó khăn sản xuất công tác kinh doanh trực tuyến của bản thân mình, khách quen và anh em đều ở đô thị. Giả dụ tôi đi làm mướn nhân như ý anh thì đến tối mới về nhà, các con phố lại xa (KCN bí quyết nhà chồng 20km). Về nhà còn phải nấu bếp, dọn dẹp, giặt giũ, chăm con... chứ chẳng được nghỉ đâu. Bố chồng tôi từng bảo: "Nhà có 2 con dâu mà để mẹ chồng tham gia bếp, dọn dẹp thì không ra thể thống gì". Vì vậy, tôi phải làm cho những việc đó - chị dâu bận cháu nên trừ khi tôi không ở nhà mới khiến. Nghe ông bà kêu mệt khi chăm mấy đứa con của anh chị chồng là tôi không muốn phiền ông bà rồi. Tôi không muốn con chính mình là gánh nặng cho ai đó, nhưng chồng không chịu nắm bắt cho tôi. Anh cố định giữ nguyên ý định bắt tôi về nội.

Vì thế, dù bà nội bảo ra rằm sau tết hãy về nhưng tôi vẫn xin phép xuống nhà ngoại sớm. Cần nói thêm là hậu phi chồng tôi chưa bao giờ bao biện nhau to tiếng, chỉ dùng tin nhắn mạng phường hội để nhắn qua nhắn lại cho nhau. Cho nên, dù nhị đứa đang xích mích cũng không ai biết. Tôi đi đâu cũng xin phép, chào hỏi mái nhà chồng chứ không tự ý đi. Tôi ở nhà ngoại được 3 ngày thì chồng gọi điện xuống bảo rằng: "Em cứ ở nhà ngoại đi, cuối tuần về thăm ông bà nội cũng được. Cứ ở đâu mà em thấy luôn thể cho công việc của em. Em hãy hiểu cho anh. Anh có những cái khó của riêng bản thân. Đợt này anh đi Nhật là để kiếm tiền. Chỉ khi mình có tiền thì mới có chính kiến được. Tạm bợ thời nhị mẹ con chịu khó nuôi nhau, không sống được ở nhà ngoại thì cứ ở trọ. Đợi có tiền, mua đất, xây nhà, lúc đó chính mình mới thực sự làm cho chủ cuộc thế chính mình". Tôi không nhân thức điều gì khiến anh thay đổi nhanh như vậy.

Chồng à, em muốn tách riêng ngay từ đầu là để chúng ta có bổn phận hơn với cuộc sống mái nhà mình, chứ không hề trốn nghĩa vụ chăm ba má chồng. Liệu chúng ta có sống dựa dẫm vào bác mẹ mãi được không? Ông bà nội ngoại đều nuôi con và xây dựng cơ nghiệp từ đôi bàn trắng tay, tại sao chúng ta không làm cho được? Bạn nào cũng trải qua gian nan rồi mới sung túc.

Mọi người à, việc tôi đưa con xuống nhà ngoại có phải là sai lầm không? Liệu tương tự có phải tôi quá ích kỷ khi chỉ nhân thức nghĩ cho con mà không biết lo cho nhà chồng không? Làm cho sao để sống đẹp lòng đại chúng? Thực thụ sống trong nhà chồng, tôi thấy ngột ngạt lắm. Kể từ ngày ở trọ, làm cho chủ cuộc sống của bản thân mình, tôi thấy như được sống lại.

Dung


Tham khảo thêm: váy ngủ gợi cảm giá rẻ hà nội

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét